Gặp gỡ nhân vật chính trong cuốn sách “Di chúc của cô bé 11 tuổi”

0
273

Kim Eun-ju là sinh viên năm cuối tại trường Sogang, một trong những trường đại học danh tiếng của Hàn Quốc nằm ở thủ đô Seoul. Cô đang trò chuyện với các bạn của mình về bài thi giữa kỳ. Nhìn thoáng qua, Kim Eun-ju cũng giống như bao sinh viên bình thường khác, nhưng thực ra cô là một thanh niên tị nạn người Bắc Triều Tiên, tới Hàn Quốc vào năm 2006. Kim Eun-ju cũng là nhân vật chính trong cuốn sách mang tên “11살의 유서” (tạm dịch là “Di chúc của một cô bé 11 tuổi”), kể lại quá trình chạy trốn khỏi Bắc Triều Tiên của bản thân cô. Cuốn sách đã được dư luận hết sức quan tâm vì nó được xuất bản ở Pháp và Na-uy trước khi ra mắt tại Hàn Quốc. Người đưa ra đề xuất về việc đưa câu chuyện của cô vào trang sách, và cũng là đồng tác giả của cuốn sách này, là anh Sébastien Faletti, phóng viên thường trú của nhật báo Pháp “ Le Figaro” tại Hàn Quốc. Tờ báo này vốn rất quan tâm đến các vấn đề liên quan tới Bắc Triều Tiên. Anh Sébastien Faletti chia sẻ:

Sébastien Faletti: Từ trước tới nay, những cuốn sách có liên quan tới Bắc Triều Tiên chủ yếu nói về chính trị, quyền lực… Có rất ít sách cho độc giả thấy được tình cảnh của người dân Bắc Triều Tiên. Do vậy, tôi mong muốn mang những thông tin chân thực nhất về đất nước này tới các độc giả ở châu Âu, những người hầu như chưa biết gì về tình hình nơi đây thông qua tiếng nói của một người dân Bắc Triều Tiên, đặc biệt lại là một cô gái trẻ. Và thế là tôi đã quyết định viết về câu chuyện của cô Kim Eun-ju.

thong-tin-han-quoc-1

Tháng 3 năm ngoái, cuốn sách đã được xuất bản tại Pháp với tựa đề “Bắc Triều Tiên: Chín năm chạy trốn khỏi địa ngục” (Corée du Nord : 9 ans pour fuir l’enfer). Cuốn sách đã tái hiện lại cuộc sống đói khổ ở Bắc Triều Tiên, nơi Kim Eun-ju ví như “địa ngục”, cũng như quá trình chín năm chạy trốn đầy nước mắt để tìm lối thoát sinh tồn và tự do của một cô gái trẻ.

thong-tin-han-quoc-2

Vậy lý do Kim Eun-ju quyết định tiếp tục xuất bản quyển sách này bằng tiếng Hàn là gì? Cô cho biết:

Kim Eun-ju: Tôi đã tưởng rằng, những chuyện mình từng phải trải qua trong quá khứ nay đã chấm dứt tại Bắc Triều Tiên. Nhưng hiện tại, những sự việc ấy vẫn đang ngày ngày tiếp diễn. Nếu những thanh niên tị nạn như chúng tôi, những người biết rõ nhất về những điều đã và vẫn đang xảy ra tại Bắc Triều Tiên cũng im lặng thì ai sẽ là người nói ra những điều này? Tôi nghĩ như vậy nên coi việc cho tất cả mọi người biết đến những sự việc đã xảy ra chính là nghĩa vụ của những người tị nạn như tôi.

Kim Eun-ju sinh ra và lớn lên ở huyện Undok, tỉnh Bắc Hamgyong, miền Bắc. Trong nạn đói kéo dài liên miên, mà đỉnh điểm là vào năm 1997, bố cô đã qua đời do chứng viêm màng phổi và thiếu chất dinh dưỡng. Khi đó cô bé Eun-ju mới chỉ 11 tuổi. Mẹ, chị gái và cô chỉ có một mục tiêu duy nhất là duy trì được mạng sống của mình qua ngày. Kim Eun-ju kể tiếp:

Kim Eun-ju: Khi đó, chúng tôi quả thực không còn mong ước gì hơn là có miếng ăn. Ở Bắc Triều Tiên, chúng tôi chỉ còn biết trói mình với suy nghĩ rằng, nếu ăn xong bữa nay thì mai sẽ ăn gì. Chúng tôi cứ sống qua ngày với suy nghĩ duy nhất về kiếm từng bữa ăn như vậy.

Một ngày, mẹ Eun-ju nói với cô rằng, mẹ và chị sẽ đi tới khu vực Najin-seonbong, nơi có nhiều người Trung Quốc qua lại để kiếm thức ăn mang về nhà. Mẹ và chị đều đã đi cả, vậy là chỉ còn cô bé Eun-ju gầy guộc 11 tuổi ở lại một mình trong căn nhà trống trải. Nhưng rồi một ngày, hai ngày, ba ngày trôi qua vẫn không thấy mẹ và chị gái trở về. Mệt lả và kiệt sức vì nhịn đói, cô bắt đầu rơi vào trạng thái mất tỉnh táo. Cuối cùng, cô bé Eun-ju khi đó đã quyết định viết một “di chúc” trong nỗi hờn tủi và nhớ nhung.

Trích dẫn sách: “Tôi đã ở một mình trong căn phòng nhỏ và lạnh lẽo ở Undok này được gần một tuần rồi. Bố mẹ tôi đã phải bán đi tất cả những vật dụng gia đình để kiếm miếng ăn cho hai chị em. Giờ cả nhà chỉ còn lại mỗi cái bàn ăn này mà thôi. Điện cũng bị cắt rồi. Mẹ đã nói với tôi là mẹ với chị chỉ đi hai ba ngày rồi sẽ về. Mặt trời đã lặn và bóng tối đang bao phủ. Tôi thắp đèn lên và nép mình trong phòng đã lâu, cảm thấy lạnh và không còn sức lực nữa. Đã nhiều ngày qua, tôi không có một hạt cơm nào vào bụng cả. Tôi cảm thấy mình sắp chết rồi. Bởi vậy tôi quyết định viết di chúc này. Tôi mười một tuổi.”

May mắn thay, đến ngày thứ sáu thì mẹ và chị gái cô trở về nhà, nhưng trên tay họ hoàn toàn không có gì cả. Họ đã phải bán cả tủ quần áo – thứ vật dụng gia đình cuối cùng còn sót lại, hay lẻn vào những cánh đồng ăn trộm thóc, ngô để cầm cự qua ngày. Nhưng rốt cuộc, họ không thể chịu đựng thêm nữa. Vậy là ba người phụ nữ ấy đã quyết tâm chạy trốn khỏi Bắc Triều Tiên. Kim Eun-ju xúc động kể tiếp:

Kim Eun-ju: Khi đó, ba mẹ con tôi không hề có ý nghĩ oán trách gì lãnh đạo Bắc Triều Tiên. Chúng tôi cứ tưởng rằng tất cả những sự đói khổ mà mình đang phải chịu đựng là do người miền Nam gây ra, do quân đội Mỹ đã đánh chìm những tàu lương thực của chúng tôi. Bởi không dễ dàng gì mà lại nghi ngờ chính người chúng tôi luôn coi là vĩ đại, coi như bố của mình. Đó là kết quả của cả một quá trình tẩy não. Chạy trốn khỏi đất nước mình đối với ai đó là sự dũng cảm phi thường, còn đối với chúng tôi là con đường cùng, có thể nói là chúng tôi đã bị dồn vào đường cùng như vậy.

Sau hai lần liều mạng thử chạy trốn, cuối cùng họ đã vượt được sông Duman và trốn thoát khỏi Bắc Triều Tiên. Nhưng ở Trung Quốc, ba mẹ con lại phải đối mặt với những khó khăn khác. Kim Eun-ju nhớ lại:

Kim Eun-ju: Chúng tôi tới được Trung Quốc bình an vô sự. Ở đó, chúng tôi gặp một người phụ nữ có dáng vẻ trông rất phúc hậu. Bà ta đưa chúng tôi về nhà và cho ngủ nhờ mấy ngày. Sau đó, bà ta thuyết phục chúng tôi là, nếu muốn sống yên ổn ở Trung Quốc thì mẹ tôi phải lấy người Trung Quốc. Vả lại, người Trung Quốc này cũng có tiền, có thể cho chúng tôi học hành tử tế được. Mẹ tôi nghe vậy bèn đồng ý, nhưng khi tới nhà ông bố dượng kia thì tất cả lại không như người phụ nữ kia đã kể. Vậy nên, chúng tôi ở đó thêm một năm rồi quyết định rời đi. Nhưng lúc đó, người bố dượng kia nói rằng: “Ta đã trả 2.000 tệ để mua mấy người về, muốn đi thì mang tiền ra đây trả cho ta.” Lúc đó, chúng tôi mới biết rằng mình đã bị người phụ nữ tỏ vẻ lương thiện kia mang bán.

Trong ba năm sống với người bố dượng ấy, Kim Eun-ju ít nhiều cũng không bị đói. Tuy nhiên, ông ta đã đối xử với mẹ con cố rất tàn tệ. Thêm vào đó là cảnh sống chui lủi, lúc nào cũng lo bị công an Trung Quốc truy lùng vì họ đang cư trú bất hợp pháp trên lãnh thổ của nước này.

Cuối cùng, vào năm 2002, do bị người làng tố cáo, ba mẹ con cô đã bị công an Trung Quốc bắt giữ và bị trục xuất về Bắc Triều Tiên. Tuy nhiên, khi bị đưa đến thành phố Chongjin thuộc tỉnh Bắc Hamgyong, ba người lại có được cơ hội chạy trốn. Năm đó, sau lần chạy trốn ấy, ba mẹ con cô bắt đầu lao vào làm bất cứ công việc gì có thể ở Trung Quốc để dành dụm ra một khoản tiền. Với số tiền ấy, họ đã vượt biên sang Mông Cổ để đặt chân đến được Hàn Quốc vào năm 2006, chín năm sau mùa đông năm 1997 ấy.

Trích dẫn sách: “Máy bay rung chuyển dữ dội và rồi cuối cùng đã hạ cánh. Cơ trưởng cất giọng khàn đặc của mình thông báo với hành khách: “Chào mừng quý vị đã đến với Hàn Quốc”. Khi đó, trong lòng tôi dấy lên nhiều cảm xúc lẫn lộn. Vừa vui mừng vì rốt cuộc những cố gắng của chúng tôi cũng đã thành công, lại vừa lo sợ vì đang rơi thẳng vào một thế giới mà chúng tôi không hề biết gì về nó cả.”

Dẫn : Chỉ với một ý chí duy nhất là nhất định phải sống bằng được, Kim Eun-ju cùng với mẹ và chị gái đã vượt qua tất cả để đặt chân tới được mảnh đất Hàn Quốc. Cô nói rằng, miền Nam đã mang lại cho cô một món quà vô giá. Đó chính là ý niệm: “bất cứ ai nếu nỗ lực thì đều có thể đạt được điều mình mong muốn”. Cô nói:

Kim Eun-ju: Điều mà tôi thích nhất khi tới Hàn Quốc là tôi sẽ có được thứ xứng đáng với những nỗ lực mà mình đã bỏ ra. Và nếu tôi có ước mơ và cố gắng hết mình, tôi sẽ đạt được ước mơ đó. Đó là điều lớn nhất mà tôi nhận được ở đây. Ở Bắc Triều Tiên, tôi đã không có được điều đó, ở Trung Quốc, vì thân phận tị nạn nên cũng vậy.

Mặc dù từng sống vô cùng khổ cực ở miền Bắc, nhưng ở một góc sâu thẳm trong trái tim, cô vẫn hướng về quê hương, day dứt khôn nguôi với thân phận những đồng bào của mình còn ở lại đó.

Trích dẫn sách: “Mỗi lần hình ảnh những con người ấy ùa về là tôi lại cảm thấy đau nhói trong tim. Tôi nhớ tới bác gái hàng xóm khóc thương tiễn đưa đứa con sơ sinh của mình sang thế giới bên kia vì mấy ngày liền nó không được bú mẹ, chỉ có uống nước không. Tôi nhớ đến một chú cũng chạy trốn như tôi, nhưng đã phải bỏ mình trên đất Mông Cổ, không đến được Hàn Quốc như chú từng mong mỏi. Tôi nhớ đến đứa trẻ tìm những hạt ngô rơi trong đống phân bò, vừa bỏ vào miệng vừa ngó nghiêng xem có ai thấy hay không. Tôi nhớ những em nhỏ ăn xin ở Najin-Sonbong quê hương tôi. Chúng lang thang khắp nơi bất kể trời mưa gió hay khi có tuyết rơi, đôi chân không biết đi về đâu. Bố tôi chắc oán hận ba mẹ con tôi lắm, vì từ ngày ông qua đời, chúng tôi chưa lần nào quay trở lại thăm mộ ông. Chúng tôi cũng chẳng thể làm cho ông một cái bia mộ nữa. Nhưng rồi ngày đó sẽ tới thôi, ngày những nỗi đau ấy không còn ngự trị trên mảnh đất Bắc Triều Tiên nữa. Tôi sẽ mơ về một ngày tôi đi chuyến tàu tốc hành từ ga Seoul hướng tới Bình Nhưỡng…”

Nụ cười rạng rỡ của Kim Eun Ju hiện tại
Nụ cười rạng rỡ của Kim Eun Ju hiện tại

Kim Eun-ju nói, nếu sự thật về cuộc sống cùng quẫn của người dân Bắc Triều Tiên được cả thế giới biết đến rộng rãi có nghĩa là cuốn sách đã làm tròn được nhiệm vụ của nó. Ở nơi đây, Kim Eun-ju không phải là một người nước ngoài, cũng không là một người tị nạn miền Bắc, cô là một nữ sinh viên rất đỗi bình thường với nhiều ước mơ mà chúng ta có thể bắt gặp ở bất kỳ đâu xung quanh mình.

(Nguồn: world.kbs.co.kr)

Nhấn vào quảng cáo để hỗ trợ TTHQ™

THAM GIA BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập nội dung bình luận!
Vui lòng nhập họ và tên của bạn