22.4 C
Seoul
Thứ Bảy, 24/06/2017
Bạn hỏi vì sao lâu rồi tôi không yêu ai. / Bạn biết không? Cái xóm nơi tôi sống, ngày nào cũng vài bận tàu hỏa đi qua. / Khi gặp tàu hỏa trên đường, bao giờ tôi cũng thấy lòng mình xao xuyến. / Tôi ghen tị với những người ra đi / Tôi lén giơ tay vẫy những người lạ lẫm ngồi bên cửa sổ / Tôi cũng thử vẽ nên bãi biển xanh, nơi con tàu dừng lại đâu đó cuối chân trời. / Nhưng tôi không mua vé, cũng chẳng lên tàu. / Vì tôi đã nghĩ thế này. / Du lịch đường xa chắc sẽ rất mệt mỏi / Tôi dừng lại là người chỉ biết mộng mơ.
Dù có thân thiết đến đâu / Nhưng nếu không muốn phá hủy mối quan hệ của cả hai / Và muốn duy trì lâu dài / Bao giờ cũng cần "tôn trọng" nhau ở mức độ nào đó. / Đây là một trong những điều dễ dàng bị đánh mất. Khi con người ta càng gần gũi với nhau, tình yêu và tình bạn càng sâu sắc, lại càng cần "tôn trọng". / Cách xử sự, lời nói, hành động càng cần phải cẩn thận hơn.
1. Đừng tính toán / 2. Đừng hối hận / 3. Đừng mong nhận lại / 4. Đừng đưa điều kiện / 5. Đừng cam kết / 6. Đừng dựa dẫm / 7. Đừng nghi ngờ / 8. Đừng so sánh / 9. Đừng kiểm tra / 10.Hãy để số phận dẫn lối tình yêu
Thời gian trôi nhanh. / Đặc biệt thời gian hạnh phúc / Dù có níu kéo thế nào / Vẫn cứ trôi đi trong chớp mắt. / Không chỉ có thời gian hạnh phúc trôi nhanh / Mà thời gian bất hạnh, thời gian đau khổ sau khi trải qua rồi ta cũng thấy / Đó là những "khoảnh khắc".
Không được sợ bị cô lập / Rồi đi theo số đông một cách mù quáng / Việc của con, con phải tự mình quyết định / Ai trong chúng ta trong cuộc đời cũng có lần bị cô lập. Sự ám ảnh của việc bị xa lánh hay kì thị không hề dễ dàng. Nhưng cha của Thatcher đã khuyên con gái: "Đừng sợ bị cô lập, Hãy tự mình hành động". Việc bị cô lập đôi khi lại tốt hơn việc mù quáng đi theo số đông.
Không chỉ có mồ hôi, máu và nước mắt. / Chúng ta phải vượt qua cả dòng sông của khổ đau / và nỗi cô độc tuyệt đối mà không ai có thể thay thế. / Nhưng ta vẫn sẵn sàng vượt qua dòng sông ấy / Bởi phải có ai đó vượt qua / và trồng nơi phía bên kia sông loài hoa "hy vọng" / Bởi vậy / Hôm nay ta cũng nở nụ cười / và vượt qua dòng sông ấy.
Điều đau khổ nhất trên thế gian này / Là khi tỉnh dậy từ giấc mơ, không có còn đường nào để đi / Dù sao những người đang mơ / Cũng hạnh phúc / Dù vẫn chưa tìm thấy con đường đi / Thì điều quan trọng nhất / Là người đó không tỉnh dậy từ giấc mơ đó.
Đi bộ trên con đường / Cây ngân hạnh vàng ươm / Chỉ nhặt về nỗi nhớ / (Người ta nói) / Yêu quá nhiều là bệnh / Nhưng thú thật, hôm nay / Tôi muốn lây bệnh này.
Nhìn bằng trái tim / Nhưng quan trọng là nhìn bằng trái tim như thế nào? / Trái tim khẳng định hay phủ định / Trái tim yêu thương hay trái tim ghen ghét / Trái tim cảm ơn hay trái tim oán hờn / Vì thế, ta phải "lau chùi" và thay đổi trái tim / Nếu không, dù là nhìn bằng trái tim / Cũng chỉ thấy lớp vỏ bề ngoài mà thôi.
Tôi đang chờ đợi / Ngày được khóc / Tôi thèm được khóc thỏa thuê / Bởi lòng lúc nào cũng chan chứa tiếng khóc / Tiếng khóc bắt nguồn từ cái đánh vào tôi / Có cả sự chờ đợi trong nỗi đau / Nhưng niềm vui vì được rung lên / Mãnh liệt hơn tất cả. / Dù có nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến đến đâu / Cũng không thể khiến tôi rung / Phải đánh vào tôi

Mạng xã hội

1,446,482FansLike
48,494FollowersFollow
634FollowersFollow
Quảng cáo

Nhiều người đọc

Bài mới đăng