입맛이 있든 없든 – Vị giác có hay không?

0
247

매일 밥을 먹는다.
그리고 매일 사람들을 만난다.
입맛이 있든 없든 때가 되면 밥을 먹고,
원하든 원하지 않든 만날 사람들을 만나는 것,
이보다 극히 당연하고 평범한 일도 없을 것이다.
그러기에 그것은 전혀 특별하지도 중요하지도 않은,
그저 ‘일상’이었다. 그런데 문득 돌아보니 그토록
평범한 일상이 여간 비범한 게 아니었다.
인생의 쓴맛 단맛이 그 속에
늘 다 있었다.

Chúng ta ăn mỗi ngày.
Và gặp mọi người mỗi ngày.
Dù có muốn ăn hay không thì đến bữa ta cũng ăn cơm
Dù có muốn gặp hay không thì ta cũng sẽ gặp những người cần gặp
Không có việc nào hiển nhiên và giản dị như việc đó.
Và vì thế, đó là những việc hoàn toàn không đặc biệt , cũng không quan trọng
Chỉ đơn thuần là cuộc sống hàng ngày
Nhưng, nếu chợt nhìn lại thì thấy rằng
Cuộc sống giản dị hàng ngày
Lại luôn ẩn chứa sự kì diệu
Cuộc sống
Luôn có cả vị ngọt và vị đắng

* 삶은 반복입니다.
자고 먹고, 먹고 자고…
하루하루 일상도 반복입니다.
일하고 쉬고, 공부하고 놀고…
반복하다 보면 느슨해지기 쉽습니다.
모든 것이 무덤덤하고 건조해져 자칫 소중함도
비범함도 놓치게 됩니다. 입맛도 잃습니다.
내게 주어진 일상 안에 예술이 있습니다.
시와 노래와 그림이 있습니다.
행복이 있습니다

Cuộc sống là sự lặp lại.
Ta cứ hết ngủ rồi ăn, ăn rồi ngủ…
Cuộc sống hàng ngày cũng lặp lại từng ngày.
Hết làm rồi nghỉ, học rồi chơi…
Sự lặp lại rất dễ dẫn tới sự nhàm chán, vô vị.
Tất cả mọi thứ khi trở nên vô cảm, cằn cỗi
Sẽ dễ để tuột mất những điều quan trọng và phi thường.
Vị giác cũng sẽ bị mất đi.
Trong cuộc sống hàng ngày của ta, có cả nghệ thuật
Có cả thơ ca, âm nhạc và hình ảnh
Và có cả hạnh phúc.

– 함양의《곰탕에 꽃한송이》중에서 –
Trong <Bông hoa trên đụn mốc> của Hamyang.

THAM GIA BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập nội dung bình luận!
Vui lòng nhập họ và tên của bạn